
Cái thế cô ta ngồi 1 bên trên chiếc xe máy thật vô duyên, một đôi giày màu trắng rẻ tiền có thể tìm thấy nhan nhản ở các chợ, những vết trầy càng thấy rõ trên đôi giày trắng đục ấy, tôi có thể phớt lờ cô ta nếu như cô không dết thêm đôi vớ da giày cộm, màu đục ngầu nhìn chân cô như 1 đôi chân gỗ, cái cách cô ngồi gác chân lên đùi khiến người ta muốn vượt qua cô phải cách xa đôi chân ấy 1mét, hừm..tôi cũng sẽ chẳng thèm để ý đến cô ta vì quá tự tin bất chấp ngoại hình hay hết sức hời hợt nếu như xe tôi không phải nhích từng chút một sau cái đuôi xe ấy giũa 1 dòng người ngột ngạt này. Tôi chỉ nhếch mép và thở dài 1 tý khi thỉnh thoảng cô còn vỗ nhẹ vào mông người đàn ông đàn ông đang đèo cô…Một buổi sáng trống rỗng, tôi cứ nhìn đường phố 1 cách vô hồn và xuôi theo lộ trình quen thuộc ấy, quen thuộc tới nỗi tôi chả cần suy nghĩ mình rẽ theo đường nào, tay lái cứ rịn ga đều đều và chạy 1 cách quán tính…Việc thiếu ngủ trầm trọng tối qua đã làm khuôn mặt tôi như bị đứng hình, và bắt buộc mình phải liên tục chớp mắt để không có cảm giác như bị mộng du…
Má ơi, tôi biết là tôi không chịu được chất cafein nhưng với tình trạng của tôi bây giờ khiến tôi phải liều mình, không thì chỉ có gục mặt lên bàn mà thôi…Tôi nhấp chậm chạp cứ1 ngụm café, tôi lại uống 1 ngụm nước, thế mà chưa được 1/3 ly café ấy tôi đã có cảm giác dung dịch này tràn khắp cơ thể mình từ phổi tới tim. Tôi buồn nôn, tim đập loạn xạ, lạnh rùng mình, tay chân trở nên run rẩy, run rẩy hơn những nụ hôn mà anh trao cho tôi, tôi rùng mình và tim đập loạn xạ hơn những lúc anh xiết chặt tôi và tôi cảm thấy mình hưng phấn hơn bao giờ hết, và tất nhiên là tôi không có cảm giác buồn nôn đối với anh…
Tất cả chỉ tại cái chất cafein trong ly café làm lượng adrenalin trong máu của tôi tăng cao đột ngột…Tôi chui mình vào phòng họp và tự ôm lấy mình khỏi những cơn rùng mình này cho đến khi có người gọi đi ăn trưa… Café à, xin cạch tới già, dù tôi biết là nó thơm và ngon đấy…


PS: Tại sao tôi đưa hình mưa sao băng vô đây..vì chính nguồn tin mưa sao băng xuất hiện cực đỉnh mà khiến tôi thức tới sáng để xem được sự kiện 33 năm mới có 1 lần này, và tất nhiên, tôi chả thấy được gì ngoài sương và mây
Má ơi, tôi biết là tôi không chịu được chất cafein nhưng với tình trạng của tôi bây giờ khiến tôi phải liều mình, không thì chỉ có gục mặt lên bàn mà thôi…Tôi nhấp chậm chạp cứ1 ngụm café, tôi lại uống 1 ngụm nước, thế mà chưa được 1/3 ly café ấy tôi đã có cảm giác dung dịch này tràn khắp cơ thể mình từ phổi tới tim. Tôi buồn nôn, tim đập loạn xạ, lạnh rùng mình, tay chân trở nên run rẩy, run rẩy hơn những nụ hôn mà anh trao cho tôi, tôi rùng mình và tim đập loạn xạ hơn những lúc anh xiết chặt tôi và tôi cảm thấy mình hưng phấn hơn bao giờ hết, và tất nhiên là tôi không có cảm giác buồn nôn đối với anh…
Tất cả chỉ tại cái chất cafein trong ly café làm lượng adrenalin trong máu của tôi tăng cao đột ngột…Tôi chui mình vào phòng họp và tự ôm lấy mình khỏi những cơn rùng mình này cho đến khi có người gọi đi ăn trưa… Café à, xin cạch tới già, dù tôi biết là nó thơm và ngon đấy…


PS: Tại sao tôi đưa hình mưa sao băng vô đây..vì chính nguồn tin mưa sao băng xuất hiện cực đỉnh mà khiến tôi thức tới sáng để xem được sự kiện 33 năm mới có 1 lần này, và tất nhiên, tôi chả thấy được gì ngoài sương và mây

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét